02 tháng 07, 2026
Nguyễn Văn Huân là ai? Từ tủ điện 3,6 triệu đến nhà sáng lập GODA 180 người
Về tôi — Nguyễn Văn Huân
Người kỹ sư từng gục bên vệ đường vì kiệt sức, và con đường từ căn phòng trọ 12m² đến công ty truyền thông 180 người.

Tôi là ai, và tôi làm được gì cho bạn
Tôi là Nguyễn Văn Huân — vốn là kỹ sư Điện – Tự động hóa, nay là người xây dựng hệ thống kiếm tiền trên internet và đào tạo lại con đường đó cho người khác. Tôi là đồng sáng lập BMG Group (2018-2023 với gần 100 nhân sự), Công ty cổ phần phong thuỷ Phùng Gia hơn 100 nhân sự và người sáng lập Công ty Cổ phần Truyền thông GODA (12/6/2023) — nơi sau 3 năm đã có 180 nhân sự.
Nhưng chức danh không phải điều tôi muốn bạn nhớ. Điều tôi muốn bạn nhớ là việc tôi làm được cho bạn, gói gọn trong một câu:
Tôi giúp những người bình thường — đặc biệt là dân kỹ thuật, kỹ sư, người đi làm công ăn lương — biến một chiếc máy tính và một kết nối internet thành một sự nghiệp thật, có thu nhập thật, mà không phải đánh cược cả cuộc đời như tôi đã từng.
Tôi không dạy bạn “làm giàu nhanh”. Tôi đã trả giá quá đắt cho hai chữ đó. Tôi dạy bạn đi con đường tôi ước gì mình biết sớm hơn — để bạn rút ngắn 5 năm mò mẫm mà tôi đã đốt bằng mồ hôi, nước mắt và tiền vay.
Câu chuyện: từ căn phòng 12m² đến cái tát trời giáng
Mười năm trước, tôi sống chen chúc trong một căn phòng trọ 12m² — giường ngủ, bếp nấu ăn và nhà vệ sinh gần như chồng lên nhau, tất cả 600.000 đồng một tháng cho hai người. Căn phòng nóng như một chiếc lò. Chiếc máy tính bảy năm tuổi rít lên yếu ớt, mờ nhạt — như chính hy vọng đang lụi dần trong tôi.
Tôi là con cả, trưởng họ — niềm tự hào của cha mẹ. Họ luôn nói: “Con là tấm gương để các em, các cháu sau này học theo.” Nhưng tôi tự hỏi: tấm gương gì đây, khi mỗi ngày tôi trở về phòng trọ với nỗi nhục nhã đè trong lồng ngực? Nghề kinh doanh tủ điện, trạm điện chỉ mang về 4 triệu/tháng — trừ bảo hiểm còn 3,6 triệu. Tôi lao trên chiếc Suzuki cà tàng từ Hà Nội sang Bắc Ninh chào hàng, gọi 70–80 cuộc điện thoại mỗi ngày, gặp hàng tá người — nhưng một ngày chỉ có 24 giờ, và tôi thì kiệt sức.
Rồi một buổi trưa nắng gắt, tôi chóng mặt, gục xuống vệ đường, mồ hôi nhễ nhại, ngồi đó nửa tiếng như một kẻ thất bại. Bác sĩ kê mỗi ngày một mũi tiêm 100.000 đồng cộng 20.000 tiền thuốc — đúng bằng một ngày công của tôi. Nằm trên giường bệnh, mũi kim đâm vào tay, tôi bật khóc. Không phải vì đau, mà vì nhục nhã, hổ thẹn, bất lực. Tôi nghĩ về cha mẹ đang già đi mỗi ngày và tự nhủ một câu đã trở thành kim chỉ nam đời tôi:
“Tốc độ thành công của mình phải nhanh hơn tốc độ già đi của bố mẹ.”
Bước ngoặt đến từ một người bạn tên Ninh. Anh rút ví khoe hơn 1.000 USD vừa rút ra — “tiền từ YouTube đấy”. Tim tôi đập nhanh. Hóa ra internet kiếm được tiền thật. Nhưng con đường ấy không hề màu hồng.
Điều tôi đã phải vượt qua
Tôi bỏ nghề sau khi bị quỵt hoa hồng: được hứa 108 triệu, nhận về 12 triệu cho một năm quần quật vừa làm kỹ thuật, vừa sale, vừa bốc vác, giao hàng. Lòng tự trọng bị giẫm nát, tôi nghỉ việc.
Gom 15 triệu, vay cô ruột 25 triệu, nhờ em trai bên Nhật gửi về 10 triệu — đủ 50 triệu để bước vào “YouTube Camp”. Người bạn cùng phòng, Lưu Trung Dũng — kỹ sư điện lương 5 triệu — nuôi tôi ăn ở suốt 6 tháng.
Rồi cái tát trời giáng: 6 tháng làm việc 12–16 tiếng/ngày, 10 video mỗi ngày, và… không ai xem. Subscriber tròn trĩnh số 0. Đến Tết, tôi trắng tay, không đủ tiền về quê. Tối mùng 5, bố tôi lặng lẽ đặt xuống bàn 2 triệu và chỉ nói đúng một chữ: “NÀY.” Sau tôi mới biết ông đã chạy taxi từ Phú Thọ lên Sapa từ mùng 2 Tết để kiếm số tiền ấy. Tôi cầm tiền, nuốt nước mắt không nổi.
Tôi quay lại Hà Nội và làm tiếp. Tháng thứ 9, kênh thứ hai bùng nổ: 500 nghìn view trong 48 giờ, 100 triệu/tháng, nút bạc đầu tiên. Tôi tưởng đã thắng.
Nhưng rồi:
• Đầu 2018, tôi tất tay coin ICO — 500 triệu trong 3 tuần, rồi thị trường sập. Mất trắng, âm 600 triệu tiền vay.
• Làm lại với kênh Fortnite thị trường nước ngoài, đạt 31.000 USD/tháng — rồi kênh bị tắt kiếm tiền vì vi phạm chính sách. Lại về số 0.
Ba lần lên đỉnh, ba lần rơi xuống đáy. Điều tôi vượt qua không phải là nghèo — mà là nỗi cám dỗ bỏ cuộc ở mỗi lần chạm đáy. Tôi sống sót được vì một niềm tin của dân kỹ thuật: mỗi thất bại là một dòng dữ liệu, không phải một bản án.
Gia đình — lý do tôi không cho phép mình bỏ cuộc
Gia đình tôi từng khá giả, rồi sa sút sau một cơn bạo bệnh của bố. Là con cả, trưởng họ, tôi mang trên vai kỳ vọng của cả một dòng họ — thứ áp lực vừa đè nặng vừa là ngọn lửa.
Chính 2 triệu bố dúi cho đêm mùng 5 Tết — kiếm bằng những cuốc taxi đường dài của một người đàn ông đã có tuổi — là hình ảnh tôi mang theo suốt hành trình. Mỗi lần muốn buông, tôi nhớ đến nó. Tôi làm việc chăm chỉ không phải để giàu cho oai, mà để bố mẹ và người thân không bao giờ phải lo về tiền nữa — và để tốc độ thành công của tôi kịp đuổi tốc độ già đi của họ.
Gia đình dạy tôi triết lý mà sau này trở thành cách tôi điều hành cả một công ty: “Con người đi trước, công việc theo sau.”
Hành trình kinh doanh: từ làm một mình đến xây đội ngũ
Sau những cú ngã, tôi hiểu ra một điều: thành công một mình thì mong manh. Năm 2018, tôi gọi người bạn thân, cùng lập BMG Group — làm nội dung đa lĩnh vực: phong thủy, sức khỏe, lịch sử, phát triển bản thân… Doanh thu chạm mức hàng triệu USD/năm, thương hiệu Phong Thủy Phùng Gia đứng top 1 Việt Nam, quy mô 2 công ty ~200 nhân sự. BMG đóng cửa đầu 2023 — thêm một chương, thêm một bài học.
Ngày 12/6/2023, tôi sáng lập Công ty Cổ phần Truyền thông GODA. Đây là nơi tôi đặt trọn triết lý của mình vào một cơ chế thật:
• Sau 3 năm: 180 nhân sự.
• 100% nhân sự nhận lương tháng 14 suốt 2024–2025, cá biệt có người tháng 16.
• Lộ trình phát triển không có trần — một nhân sự mới hoàn toàn có thể đi đến bước cuối cùng là ra mở công ty riêng cùng GODA.
Nỗi sợ lớn nhất tôi phải vượt qua khi làm chủ không phải là tiền — mà là nỗi sợ “đào tạo xong họ giỏi hơn mình rồi bỏ đi”. Cho đến khi tôi thấm một chân lý:
“Tiền tán thì tài tụ.” Khi tôi giữ khư khư, tôi chỉ có một mình. Khi tôi chia sẻ, tôi có cả một đội ngũ.
Sứ mệnh của tôi, vì thế, không còn là kiếm tiền cho riêng mình, mà là: tổ chức đội nhóm, đào tạo và truyền cảm hứng để họ phát triển mạnh mẽ, thay đổi chất lượng sống của chính họ và những người quanh họ.
Những lĩnh vực khác của tôi, và điều tôi tin
• Đam mê: xây những hệ thống tự động chạy trên internet, ngồi hàng giờ với máy tính, và trên hết là đào tạo — dạy lại. Tôi hạnh phúc nhất khi thấy một người từng lơ ngơ như tôi ngày xưa bật lên thành kết quả.
• Thế mạnh trời cho: tự học liên tục, truyền cảm hứng, nhìn ra điểm mạnh của người khác và xếp đúng người vào đúng chỗ. Tôi từng đứng trên sân khấu 1.000 người chia sẻ về YouTube và xây doanh nghiệp.
• Triết lý sống:
– “Tự học là Kỹ Năng Vua” — kỹ năng giúp bạn phá vỡ mọi giới hạn.
– “Con người đi trước, công việc theo sau.”
– “Khổ giúp con người trưởng thành” — quả trứng vỡ từ ngoài là đồ ăn, vỡ từ bên trong là sinh mệnh. Con người cũng vậy: vỡ vì áp lực bên ngoài là gục ngã; tự đánh vỡ mình từ bên trong mới là trưởng thành.
• Thông điệp tôi mang theo: “Chỉ 1 người và 1 chiếc máy tính, bạn có thể bắt đầu một công việc mới trên internet” — và “Đưa sáng tạo Việt ra toàn thế giới.”
• Điều ít ai biết: tôi làm kênh Fortnite đạt 31.000 USD/tháng — dù không biết chơi game đó và tiếng Anh cũng chẳng rành. Tôi tin không có rào cản nào thắng nổi một người chịu mày mò tới cùng.
Nếu bạn cũng đang ở đó — tôi hiểu
Nếu bạn đang là một kỹ sư, một người đi làm công ăn lương, mỗi tối về nhà mệt nhoài và tự hỏi “mình cứ đổi giờ lấy tiền thế này đến bao giờ?” — tôi hiểu bạn, vì tôi đã từng ngồi đúng chỗ đó. Từng gục bên vệ đường. Từng cầm 2 triệu của bố mà nước mắt chảy dài. Từng về số 0 không chỉ một lần.
Tôi không có phép màu. Nhưng tôi có một tấm bản đồ — vẽ bằng chính những vết sẹo của mình — để bạn không phải mất 5 năm dò đường trong bóng tối như tôi.
Bước tiếp theo dành cho bạn:
• Đọc loạt bài tôi viết cho người đi làm muốn xây sự nghiệp trên internet tại: https://huan.academy/learn/blog/
• Đọc 9 bài học xương máu sau 9 năm làm YouTube — những điều tôi ước gì mình biết từ ngày đầu: https://huan.academy/learn/blog/cau-chuyen-thanh-cong-mo-doi-doi-va-cai-tat-troi-giang/
• Hoặc đơn giản, kết nối với tôi. Tôi bắt đầu từ một mình. Nhưng tôi đi được xa là nhờ thuộc về một cộng đồng — và tôi muốn bạn cũng có điều đó.
Con đường không có màu hồng. Nhưng nó có thật. Và bạn không cần đi một mình.
Lưu ý: Những con số và cột mốc trong bài là trải nghiệm cá nhân của tôi trong một giai đoạn thị trường cụ thể. Chúng kể lại một hành trình có thật, không phải lời hứa hẹn về kết quả bạn sẽ đạt được. Kết quả của mỗi người phụ thuộc vào nỗ lực, thời điểm và rất nhiều yếu tố khác.






